Tôi còn nhớ cái đêm năm 2002, cả xóm kéo nhau sang nhà ông Tư có cái tivi 21 inch để xem Hàn Quốc đấu Đức. Mấy chục người ngồi chen chúc, quạt điện quay vù vù mà mồ hôi vẫn nhễ nhại. Ai đó mang theo mấy lon bia, ai đó ôm bịch hạt dưa. Cứ mỗi pha bóng nguy hiểm là cả đám la hét, rồi bà Năm bên cạnh lại giật mình thức giấc, chửi vọng qua tường một câu rồi thôi. Không khí đó — cái không khí vừa mệt vừa hồi hộp vừa bừng bừng máu trong người lúc ba giờ sáng — là thứ tôi không thể tìm lại ở bất kỳ đâu ngoài mùa World Cup.

Bây giờ tivi màn hình phẳng, điện thoại 4K, xem một mình cũng được. Nhưng cái cảm giác thì vẫn vậy. Vẫn thức khuya, vẫn lo canh giờ, vẫn tự hỏi đêm nay đội nào đá, mấy giờ mới bắt đầu. World Cup 2026 đang đến, và tôi lại thấy cái nôn nao quen thuộc đó bắt đầu trỗi dậy.
Lần Đầu Tiên 48 Đội — Sân Chơi Rộng Hơn, Đêm Thức Nhiều Hơn
Kỳ này khác hơn mọi lần. FIFA mở rộng giải lên 48 đội tham dự, chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội đấu vòng tròn. Nghe thì đơn giản, nhưng với dân coi bóng đá lâu năm như tôi mà nói, điều đó có nghĩa là số trận đấu nhiều hơn hẳn, cơ hội để những đội nhỏ, những câu chuyện cổ tích xuất hiện cũng nhiều hơn. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác ngỡ ngàng khi Senegal thắng Pháp năm 2002, hay Iceland cầm hòa Argentina năm 2018. Với 48 đội, biết đâu lần này lại có thêm vài cú sốc kiểu đó để khán giả bàng hoàng.
Ba nước đồng đăng cai lần này là Mỹ, Canada và Mexico. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử có ba quốc gia cùng tổ chức một kỳ World Cup. Nghe có vẻ hoành tráng, nhưng với fan Việt Nam thì mối quan tâm thực tế hơn: múi giờ ảnh hưởng thế nào đến lịch coi bóng đêm khuya?
Giải khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, chung kết dự kiến vào khoảng ngày 19 tháng 7 năm 2026. Tức là gần sáu tuần bóng đá liên tục. Sáu tuần. Vợ tôi mỗi lần nghe đến đây là lắc đầu, nhưng tôi biết bà ấy cũng sẽ ngồi coi cùng khi đến trận chung kết.
Khung Giờ Cho Fan Việt — Chuẩn Bị Mà Thức Khuya Đi Thôi
Đây mới là phần quan trọng với anh em ở Việt Nam. Do các sân thi đấu nằm trải rộng từ bờ Đông sang bờ Tây nước Mỹ, từ Canada xuống Mexico, múi giờ sẽ dao động đáng kể. Việt Nam chúng ta hơn Mỹ (múi giờ miền Đông) khoảng 11 tiếng, và hơn múi giờ bờ Tây khoảng 14 tiếng.
Điều đó có nghĩa là gì? Nếu một trận đấu khởi tranh lúc 3 giờ chiều giờ địa phương tại New York hay Boston, fan Việt sẽ xem vào lúc 2 giờ sáng. Còn trận đấu ở Los Angeles hay Seattle khởi tranh 8 giờ tối thì bên này đã là 10-11 giờ sáng hôm sau. Nghe mà vừa mừng vừa lo — mừng vì có ca sáng xem được, lo vì ca khuya vẫn còn đó chờ sẵn.
Kinh nghiệm của tôi qua nhiều mùa World Cup ở múi giờ bất lợi: đừng cố xem hết tất cả. Chọn những trận quan trọng, những đội mình thật sự theo, rồi chấp nhận xem lại highlight những trận còn lại. Sức khỏe không phải cao su, nhất là khi giải kéo dài gần hai tháng. Hồi trẻ tôi thức liên tục cả tuần, giờ thì biết lượng sức mà chiến.
Những trận đáng mong chờ nhất chắc chắn sẽ là khi Brazil, Argentina, Pháp, Tây Ban Nha bước vào sân. Dù Messi có còn thi đấu hay không vào thời điểm đó thì Argentina vẫn là Argentina. Còn Ronaldo — dù đã bước vào tuổi 41 khi giải diễn ra — tôi vẫn không dám chắc ông ấy sẽ không có mặt. Cái người đó, anh em biết rồi đấy, ý chí của ông ta không phải dạng thường.
Với những ai muốn theo dõi sát sao diễn biến kèo thưởng, tỷ lệ cược từng trận và các phân tích chuyên sâu hơn, có thể tham khảo trang tổng hợp kèo bóng đá world cup để cập nhật thông tin trước mỗi vòng đấu — nhớ là xem để tham khảo cho vui, đừng để nó ảnh hưởng đến cảm xúc xem bóng thật sự.
Chờ Đến Ngày Đó — Và Những Thứ Không Bao Giờ Thay Đổi
Có điều buồn cười là, mỗi kỳ World Cup tôi lại ngồi nhớ lại kỳ trước. Nhớ Zidane húc đầu vào Materazzi năm 2006, nhớ

